Nhật ký Uber

Việt nam ….xèng…xèng..xèng …
Việt nam ….cạch …cạch…cạch …

Thằng cha Kiamonig béo phị cầm 2 cái vung xoong chạy ra cửa nhà, miệng la to Việt nam…xèng …xèng…xèng sau trận VN thắng Quata vào chung kết
Chả kém cạnh, cha i10 cũng cởi trần trùng trục đập 2 cây gỗ miệng hô to không kém Việt nam…Việt nam…cạch..cạch …cạch..

Bóng đá quả là có sức hút kỳ lạ, nó làm cho mọi người trở lên gần gũi, thân thiện. Đường phố vốn chật hẹp, hôm nay kẹt cứng, các đồng chí CSGT còn nở nụ cười thông cảm hiếm thấy

Trước đây họ là những người bạn thân, thấy thằng cha I10 mua xe chạy dịch vụ, mụ vợ nhà kia cũng hối thúc chồng vay mượn mua con moning
Thằng cha i10 càng chạy, gia đình trở nên yên ấm. Đỡ phải xin tiền của vợ đi uống cafe, đỡ bị sai vặt – sung sướng lắm chứ

Còn thằng cha moning đâu có được như vậy. Mụ vợ của hắn vốn mạng hỏa, làm sao chịu được cảnh lão chồng đi biền biệt, chả buồn đoái hoài tới tấm thân ngà ngọc của mụ. Mụ đâm ra căm ghét lão chồng và ghét lây cả nhà thằng cha i10

Sau trận Việt nam thắng Iraq, nét mặt của mụ dãn hẳn ra, lại còn mỉm cười với thằng cha I10 mới ghê.
Hôm nay thắng Quata vào chung kết, mụ còn nổi hứng gào rõ to Zô…Zô..Zô…
Sau trận đấu chiều nay, thấy họ thân thiết như chưa hề có cuộc chia ly
Ôi ! yêu bóng đá Việt nam quá đi

Trong hình ảnh có thể có: thực vật, hoa, đám đông, cây, ngoài trời và thiên nhiên
ThíchHiển thị thêm cảm xúc

Bình luận

Advertisements

Nhật Ký Uber  Chả cũng sướng lắm sao

Nhật Ký Uber
Chả cũng sướng lắm sao

1/ Cứ sáng sớm bước lên xe hơi đi làm, tối lại cưỡi xe hơi về nhà, thoát không bị vợ sai vặt.Tiền không có nhưng khối ông hàng xóm ghen tị , khối em gái hâm mộ
Chả cũng sướng lắm sao
2/. Đang bon bon trên đường, xxx tuýt còi … Tài xế nở nụ cười méo sẹo – nụ cười Uber, đưa ra một bó tiền lẻ: ” anh thông cảm, em chạy Uber”. Xxx lắc đầu ” mất thì giờ”
Chả cũng sướng lắm sao
3/ Hàng ngày phải đối mặt với biết bao chuyện bực mình, từ kẹt xe, khách hàng khó chịu – lập tức mở đt – khuôn mặt mụ vợ xuất hiện – mọi buồn phiền tiêu tan hết – chịu đựng mụ này gần hết đời còn được, sá chi ba cái vụ lẻ tẻ
Chả cũng sướng lắm sao
4/ Đường phố thì đông, kẹt xe xml. Khách hàng luôn miệng ” đi lẹ, trễ giờ
rồi “. Ừ thì khách hàng là Thượng Đế, nhưng lên nhớ tài xế là Ngọc Hoàng
Thượng đế làm Ngọc Hoàng nổi cáu ” Đi nhanh mà đâm xuống sông, cả thiên đình mình dọn xuống ở nhờ dưới Long cung nhé ”
Chả cũng sướng lắm sao
5/ Từ ngày chạy xe, hắn trở thành người lịch sự . Ngồi trong toalet nghe tiếng “Tõm” lại nghe thấy hắn ” cảm ơn “. Đóng cửa toalet hắn không quên nở nụ cười : “xin chào – hẹn gặp lại ”
Chả cũng sướng lắm sao

Chuyển nghề

Chuyển nghề

Sau này thành phố phát triển nhanh chóng , nhu cầu xây dựng tăng chóng mặt
Lúc này này anh Đức đã là phó giám đốc CTy Cotec, công việc xd khá nhiều
Anh ngỏ ý muốn giúp tôi
Lương anh trả em được bao nhiêu?
Khoảng 3 triệu bằng lương kỹ sư
Số sánh với thu nhập hiện tại của tôi bạn đầu tôi không mặn mà lắm, vả lại mình đâu có biết nghề xd

Thời gian này việc chụp ảnh giảm nhiều. Đồ máy ảnh copak được tung ra tiện lợi và rất rẻ .Phần lưng tôi còn rất đau nên tôi nhận lời
Tôi phân vân không biết mình làm được gì
Anh cười nói rằng Đăng đã xây nhà vài lần rồi công việc cũng tương tự thôi

Ban đầu các anh tính bố trí tạm cho tôi làm bảo vệ 1 công trường xd
Nhưng sau thấy khả năng giáo tiếp của tôi khá tốt nên mới giao cho tôi chạy vật tư cho xn 1 trực thuộc CTy
Gần như một mình phải đảm bảo vật tư cho cùng 1 lúc4-5 công trường nên suốt ngày tôi cứ phải phơi mặt ra ngoài đường
Đường Tô hiến Thành, đường Lý thường Kiệt 2 con đường bán vlxd thường xuyên có mặt tôi
Công việc mua bán cũng đơn giản. Vấn đề chủ yếu là mua thiếu, nhiều khi cty không có tiền sẵn mà công trường không thể thiếu vật tư
Các cửa hàng VLXD đều có thể cho thiếu nhưng bao giờ trả mới là quan trọng
Các cửa hàng vlxd thường rất thích bán hàng cho những đơn vị xd của nhà nước bởi số lượng lớn và giá cả không thành vấn đề nhiều lắm.Tuy nhiên bị nợ dai và trả tiền nhỏ gọt
Và còn thường xuyên bị chiếm dụng vốn

Tất cả các cửa hàng vlxd nhìn khuôn mặt có vẻ thật thà của tôi đều thấy có thể tin cậy được

Chiều thứ bảy hàng tuần là ngày phải thanh toán cho các chủ vựa vlxd. Thông thường các vị ấy phải gọi điện cho tôi .Thì tôi làm ngược lại là gọi cho họ, điều đó làm cho họ rất hài lòng và tin tưởng
Tôi đã phải mang cả uy tín của mình mà hứa
Làm cái nghề chạy vật tư thú vị lắm . Nhất là cầm tiền mang trả cho chủ nợ, thông thường họ cũng gửi lại cho tiền cafe . Với đồng lương cơ bản và lại chay lông nhông ngoài đường suốt ngày nên các xếp không khắt khe lắm chuyn giá cả
Công việc chạy vật tư của tôi lấy lất cũng kéo dài được gần 5 năm

Cho đến một hôm anh Đức nói anh chuẩn bị chuyển công việc khác không còn quản lý trực tiếp xn nữa
Chạy Vt không phải là 1nghề rất cần một nghề để sắp tới có khi phải sống với nó
– hoặc theo học một lớp giám sát xd
– hoặc học lái xe

Điều gì đến nó cũng sẽ đến. Đang chạy vật tư cho 3 công trường khó bạc hóc môn, sửa chữa viện Patster và tòa nhà 42 Phạm ngọc thạch thì công việc tự nhiên không còn thuận lợi nữa
Tôi hiểu mình phải ra đi nhường chỗ người khác làm công việc này
Gọi tất cả các con nợ bàn giao lại cho xí nghiệp

Và tôi chọn lái xe tải
Thế cty giao cho tôi 1 chiếc xe tải cũ để phục vụ cho các ct của xn1
Ngoài ra tôi còn chạy hàng cho các xn khác
Hóa ra chạy xe cũng vui , không bị bó buộc , phụ thuộc và nhất là không bị các con nợ đòi tiền thiếu, được vi vu trên đường suốt ngày
Nhờ chạy chiếc xe cũ nát, hay hỏng hóc mà tôi biết được nhiều về nghề xe

Trong những năm này ngành xd trong Tp phát triển. Một số người bạn cùng cty đứng ra làm riêng nên công việc càng nhiều

Chạy xe được một thời gian thấy chiếc xe của cty không đáp ứng được nhu cầu xd ồ ạt của tp và chiếc xe đã quá cũ nát nên tôi mang trả lai

Tôi mượn mọi người 60 cây vàng mua 2 chiếc xe tải
Có ông bạn biết chuyện mới can, chỉ nên mua 1 chiếc xe thôi, còn hãy mua đất.
Trong cơn say tiền, đời nào tôi nghe.
Thời điểm đó, suy nghĩ thật đơn giản, đất đai chả để làm gì, trong khi chạy xe lại đang kiếm tiền được

Và kết quả sau nhiều năm miệt mài với công việc, 2 chiếc xe của tôi được bán với giá của sắt vụn, còn miếng đất của ông bạn tôi có giá cả chục tỉ

Sài gòn – những ngày tháng cũ

Trong thời gian chụp ảnh ở nhà thờ, tôi có dịp gặp khá nhiều người quen
Những người này ảnh hưởng rất lớn đến công việc, tương lại của mình. Tôi nghĩ mình còn nợ họ rất nhiều

Cũng tình cờ, tôi gặp lại thầy giáo dạy văn của mình từ thời còn học cấp 3 trường Chu Văn An – thầy Linh
Qua nhà thờ chụp ảnh kỷ niệm cùng với vợ chồng anh Đức, chị Tú lan, Tôi nhận ra thầy

Anh Đức và chị Lan là kiến trúc sư, hồi đó chỉ là nhân viên của CTy vật liệu xây dựng và thiết kế XD là tiền thân của công ty Coteccons Group – Unicons bây giờ
Hồi đó kỹ sư, kiến trúc sư hay nói chung dân văn phòng, giáo viên ăn lương nhà nuớc thời bao cấp nghèo lắm
Lại còn Từ ngoài bắc vào Sg sinh sống nên thiếu thốn đủ bề
Hai anh chị cũng không phải là ngoại lệ. Từ ngoài HN vào Sg sống họ chả có gì ngoài mỗi một chiếc xe đạp và phải ở nhờ nhà cơ quan trên đường Hồ Tùng Mậu
Trước đây ở sg nhà cửa rất rộng, cuộc sống của họ dư dả nên nhu cầu cho thuê nhà rất hiếm, có khi họ sợ bị chiếm mất nhà

Chiều chiều anh chị chả có việc gì và cũng chả biết đi đâu nên thường đạp xe đến cửa hàng 91 Calmette chơi với tôi
Cùng cảnh ngộ nên anh chị coi tôi như em út trong nhà
Có Khi chúng tôi cùng đạp xe đi ăn cơm bụi hoặc ăn phở thay cho những bữa cơm chiều. Rồi lại lang thang quán cóc uống cafe vợt, những quán cóc này có ở khắp mọi nơi .Tuy là quán cóc so với những quán cafe hiện đại bây giờ như Trung nguyên, cafe highland .v.v.v nó còn ngon lành hơn nhiều

Từ anh chị tôi lại quen anh Lợi là anh cả của gia đình
Anh chị là cán bộ ngành bưu điện
Những năm 80 cán bộ viên chức chưa được coi trọng là nhân viên nhỏ nên anh chị chỉ được câp một căn hộ sát mặt đường những lại không phải là mặt tiền đường. Cũng như biết bao nhiêu người chuyển công tác từ bắc vào, lương lậu eo hẹp nên phải xoay xở kiếm thêm bằng mọi cách.
Ban đầu anh chị đục một lỗ tường cho ông sửa xe đạp thuê một bóng đèn buổi tối
Rồi đục cái cửa sổ kiếm thêm bằng cách bán đá tủ lạnh
Đục tiếp cửa ra vào thành nhà mặt phố chữa xe đạp, bơm xe máy

Thời gian tôi không còn làm bảo vệ của cty nhiếp ảnh – có khả năng bị phải trở ra Hn
Thì thật may anh chị lại cho ở nhờ trên căn gác xép. Nhờ vậy mà tôi mới tồn tại ở Tp này
Và cũng thật là vui a Đức,chị Lan đến cùng ở căn gác nhỏ này

Ngày trước mỗi lần có công viêc phải sang Q 4, Q bình thạch là rất ngại. Ở bên khu vực này khá nhiều kênh rạch. Nhất là mùi hôi của cống rãnh, nhiều gia đình không còn nhà cửa phải lấn ra bờ kenh dựng nhà để ở. Rất nhiều khu nhà ổ chuột ở đây. Rồi tệ nạn ma túy, mại dâm cũng phát sinh từ đây. Ngày đấy dân Q4 nổi tiếng lắm

Tình cờ tôi quen biết một cô làm bên ub phường 22 Bình Thạnh nên cũng xin được một miếng đất. Mang tiếng là đất nhưng thực ra đó là khu đất nghĩa địa mà phường cần giải tỏa. Thời điểm đó có xin vài miếng đất cũng được
Tôi còn độc thân nên chả thiết tha gì chuyện nhà cửa nhưng anh Đức và chị Lan lại rất cần cho một gia đình
Thế là một căn nhà cỡ như nhà chị Dậu được hình thành bằng đủ mọi thứ vật liệu. Từ lá buông , lá dừa , nylong, tôn ximang vv.
Trước sân mồ mả còn đầy

Rồi tôi đến ở nhờ nhà anh chị cũng tình cờ. Tôi cưới vợ hôm trước , hôm sau qua chơi, anh chị mới hỏi sẽ ở đâu.
Thú thật là tôi chả biết ở đâu cả – vậy đến đây ở với anh chị cho vui –
chúng tôi như chết đuối vớ được cọc

Sống chung với những người lao động nghèo cũng vui, cuộc sống của họ thật đơn giản, có người ban ngày đi kiếm tiền, chiều tối về đưa tiền cho vợ con mua mỗi ngày khoảng 1kg gạo, chút muối mắm cho bữa ăn là lại vô tư nhậu nhẹt, ca hát
Ở đây tôi được nghe khá nhiều bản Nhạc Bolero với giọng ca nhừa nhựa, nhão nhoẹt được đệm bởi đũa, muỗng, xoong nồi
Nhạc Chế Linh, Tuấn Vũ cũng được yêu thích ở xóm nghèo này
Một tháng có hai đợt triều cường trẻ con vô tư lội nước vui đùa với đám rác rưởi, bèo tây nổi lềnh phềnh

Sau này nhớ lại những ngày qua mà không khỏi bồi hồi, cảm động

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, cây, bầu trời và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi và trẻ em
Trong hình ảnh có thể có: 10 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi, bàn, trẻ em và trong nhà
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang ngồi và ngoài trời

Cơ hội

Thằng cháu nhìn thấy cảnh ông cậu chạy xe Uber mới lắc đầu nói ” chả còn nhìn thấy cơ hội nào cả ngoài mua vé số ”
Ừ chắc vậy rồi , cái số của mình nó vậy . Có những lúc cơ hội đến mà cũng chả biết mà chớp lấy
Lại nhớ lại những năm còn bao cấp ở SG phải lo cho cái ăn cái mặc đã là mệt lắm rồi. Đám thợ chụp ảnh mà tôi biết cũng lây lất sống qua ngày và tìm cách để tồn tại— Có người lại tìm cơ hội bằng cách đi xuống các tỉnh miền tây chụp ảnh dạo
Như anh Thiện một người Hoa người Hải phòng. Năm 79-80 do không thể đi nước ngoài được nên anh kéo cả nhà vào Sg sinh sống. Nhận thấy cơ hội làm giầu ở Sg không dễ gì, anh có rủ tôi đi xuống Rạch giá cùng làm nghề chụp ảnh với anh ” ở Sg làm nghề này chỉ đủ sống là cùng , muốn làm giầu phải tìm cách khác ”
Anh sắm 1chiếc thuyền, thả neo khắp vùng sông nước miền tây
Hàng ngày bà vợ cùng 2 đứa con xách máy ảnh lên bờ đi chụp hình dạo. Còn anh ở dưới thuyền lo việc hậu kỳ – tráng film , rọi ảnh. Có hỏi không có điện phải làm cách nào? – với một người tháo vát như anh, không có gì là không thể, anh dùng ánh sáng ban ngày thay điện
Có một số người cũng học theo cách làm của anh nhưng sự kiên trì và sáng tạo không thể bằng anh – người Hoa bao giờ cũng rất giỏi làm giầu
Vài năm sau anh đã có tiền mua vài căn nhà ở Sg– Cơ hội đến với tôi mà cũng không biết mà lắm lấy
Đó là lần xuống Ghềnh Hào và quen với một ông chủ tiệm chụp ảnh của thị trấn giầu có của Bạc liêu. Bữa đó hai cha con ông chủ rủ ra ruộng của ổng, khoát một vòng tay chỉ đám ruộng rộng bát ngát và thuyết phục tôi ở lại làm nghề và lấy con gái lão
Trời đất! Làm sao mà tôi dám ở lại
Thấy hơi khổ là chịu không được
Và tôi vẫn chấp nhận tồn tại ở thành phố

Những năm 90 là thời kỳ mở cửa cả Tp như bừng tỉnh sau giấc ngủ sâu .
Những năm này Kiếm tiền rất dễ dàng ” toàn dân đánh quả – cả nuớc vào cầu
Ở Sg kiếm tiền lại càng dễ. sang tay một thùng film hoặc một hộp giấy ảnh là có tiền ăn nhậu thoải mái. khốn khổ cho tôi bị nhiễm cách sống phóng khoáng của người Sg nhanh quá

Thời gian này là thời của nuớc hoa Thanh Hương , có rất nhiều người gửi tiền để lấy lãi – 15% đâu có ít . Thế là nhà nhà kiếm tiền bỏ vào cái sản phẩm nuớc hoa này. Rất nhiều người rút tiền tiết kiệm, hoặc vay tiền của người thân gửi vô lấy lãi.Không phải làm gì mà cũng có tiền sài -Và vài năm sau hậu quả rất nặng nề

Những năm này Sg còn quá rộng, nguời cũng không quá đông như bây giờ. Đất đai thì quá rẻ so với đồng tiền kiếm được
Nhưng hình như cũng chả buồn nghĩ tới chuyện mua đất làm nhà – toàn nghĩ đâu đâu hoặc có nghĩ tới nhà phải ở Q1 hoặc Q 3 còn Nhà ở Q 2, Gò vấp chả buồn suy nghĩ
Thật là mắc cười, thanh niên bọn tôi hồi đó chỉ mơ có chiếc xe máy. Di chuyển ở thành phố rộng lớn này phải có xe máy. Mục tiêu hàng đầu là phải có chiếc xe
Dàn âm thanh hoặc là tivi màu cũng là mục tiêu để phấn đấu
Năm 90 một miếng đất ở Gv với diện tích 100m2 có giá 3-4 chỉ vàng . nhưng chiếc tivi JVC màu Viettronics 15 in tôi mua có giá 9 chỉ vàng
Chiếc cúp nghĩa địa có giá 1- 2 cây vàng
Chiếc xe máy ” Giấc mơ” có giá 4- 5 cây vàng – có nghĩa là 10 lô đất – theo thời giá bây giờ là 60 tỉ bạc
Ngày đấy cưỡi chiếc xe máy “Giấc mơ” là sung sướng lắm, và nghĩ sướng đến thế là cùng
Công việc chụp ảnh của tôi trong hồ Kỳ Hòa khá thuận lợi
Suốt nhiều năm tôi không hề biết đến lễ tết là gì, cứ lao đầu vào mà cày mà kiếm tiền
Có năm chụp từ 23 tháng chạp tới ngày 6 tết tôi cũng kiếm được 3-4 cây vàng
Số tiền đó để sắm sửa đồ dùng trong gia đình mà chả biết đường mua đất . Rất nhiều người trải qua thời kỳ này nghĩ lại đều rất tiếc, nhưng xét cho cùng cơ hội hình như không chọn mình

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang đạp xe, xe đạp và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: 2 người, mọi người đang cười, mọi người đang ngồi, cây, xe môtô, trẻ em và ngoài trời
Trong hình ảnh có thể có: xe môtô và ngoài trời

Nhật ký Uber- Sướng Hay Khổ?

Thấy hắn ngồi lỳ ở nhà chả nói chả rằng, nhìn cái mặt phát ghét. Mụ vợ nguýt một cái rõ dài rồi rít lên như lụa xé : “Không đi mà chạy xe, ngồi đó mà ăn vạ gái già này chắc”
“Ông sướng nhất trên đời này rồi, có ai mà sung sướng bằng ông đâu. Xe thì mua bằng tiền mặt, vay không phải trả lãi hàng tháng. Hai năm trước ông hứa nộp 2 triệu tiền cơm, hơn một năm nay ông quỵt luôn. ông viện đủ thứ lý do để không nộp tiền : nào là xe hỏng, nào là ra đường bị phạt – thế mà tôi cũng tin ông”
Giời ơi! Sao tôi khổ thế này”

— Gần đây, hắn đâm ra giở chứng là cứ ngồi ở nhà mà nghĩ tới cảnh ra ngoài đường lại ngại bởi đường xá chật chội, kẹt xe triền miên. Nhiều lúc chạy được cuộc xe cứ ước : giá kể khách hàng đổi ý không đi nữa, hắn sẵn sàng biếu gấp đôi số tiền cho khách

— Còn lúc chạy ngoài đường hắn chả muốn về nhà chút nào. Cái bài mang tiếng là tài xế xe hơi mà trong người chả có đồng nào. Vợ sai rửa bát, quét nhà, tắm chó, hầu vợ là khổ lắm, hỏng cả đời trai
Giờ nghĩ lại chạy Uber còn sướng …CHÁN!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ô tô và ngoài trời

Nhật ký UBER – Ngứa…. ngứa quá

Ngứa…. ngứa quá
Sao mà ngứa thế này. Ngồi trên xe là 4 cô gái cười nói rôm rả, trên tay đang cầm đt tự sướng.
Phải làm sao bây giờ … ngứa…. ngứa quá
Vốn bị hắc lào kinh niên, lại làm nghề tài xế lái xe thời công nghệ , bệnh này càng có nguy cơ phát triển mạnh. Cứ 10 ông thì đến 9 ông mụn nhọt nổi đầy mông
Tranh thủ mấy ngày chạy lễ 1- 2giờ sáng hẳn mới về nhà, rồi lăn ngay ra ngủ , sáng lại chạy sớm, thời gian đâu mà tắm
Có nhiều cách để che giấu sự bất tiện. Ví dụ như đầy hơi hắn có thể bóp kèn rồi đổ thừa cho cống rãnh dạo này ô nhiễm quá….
Khốn nạn, ngứa ở ngay chỗ nhạy cảm mới chết chứ
Không lẽ xin phép khách hàng cho em gãi một phát
Hắn phạm phải một sai lầm lớn – gãi vào chỗ tế nhị của chính hắn và vô phúc bị các em gái rách việc quay phim
Tài khoản của hắn bị khóa.
Sáng nay phải lên bệnh viện da liễu xin cái giấy xác nhận cho sự trong sáng của mình