Nhật ký Uber- Sướng Hay Khổ?

Thấy hắn ngồi lỳ ở nhà chả nói chả rằng, nhìn cái mặt phát ghét. Mụ vợ nguýt một cái rõ dài rồi rít lên như lụa xé : “Không đi mà chạy xe, ngồi đó mà ăn vạ gái già này chắc”
“Ông sướng nhất trên đời này rồi, có ai mà sung sướng bằng ông đâu. Xe thì mua bằng tiền mặt, vay không phải trả lãi hàng tháng. Hai năm trước ông hứa nộp 2 triệu tiền cơm, hơn một năm nay ông quỵt luôn. ông viện đủ thứ lý do để không nộp tiền : nào là xe hỏng, nào là ra đường bị phạt – thế mà tôi cũng tin ông”
Giời ơi! Sao tôi khổ thế này”

— Gần đây, hắn đâm ra giở chứng là cứ ngồi ở nhà mà nghĩ tới cảnh ra ngoài đường lại ngại bởi đường xá chật chội, kẹt xe triền miên. Nhiều lúc chạy được cuộc xe cứ ước : giá kể khách hàng đổi ý không đi nữa, hắn sẵn sàng biếu gấp đôi số tiền cho khách

— Còn lúc chạy ngoài đường hắn chả muốn về nhà chút nào. Cái bài mang tiếng là tài xế xe hơi mà trong người chả có đồng nào. Vợ sai rửa bát, quét nhà, tắm chó, hầu vợ là khổ lắm, hỏng cả đời trai
Giờ nghĩ lại chạy Uber còn sướng …CHÁN!

Trong hình ảnh có thể có: một hoặc nhiều người, mọi người đang đứng, ô tô và ngoài trời
Advertisements

Nhật ký UBER – Ngứa…. ngứa quá

Ngứa…. ngứa quá
Sao mà ngứa thế này. Ngồi trên xe là 4 cô gái cười nói rôm rả, trên tay đang cầm đt tự sướng.
Phải làm sao bây giờ … ngứa…. ngứa quá
Vốn bị hắc lào kinh niên, lại làm nghề tài xế lái xe thời công nghệ , bệnh này càng có nguy cơ phát triển mạnh. Cứ 10 ông thì đến 9 ông mụn nhọt nổi đầy mông
Tranh thủ mấy ngày chạy lễ 1- 2giờ sáng hẳn mới về nhà, rồi lăn ngay ra ngủ , sáng lại chạy sớm, thời gian đâu mà tắm
Có nhiều cách để che giấu sự bất tiện. Ví dụ như đầy hơi hắn có thể bóp kèn rồi đổ thừa cho cống rãnh dạo này ô nhiễm quá….
Khốn nạn, ngứa ở ngay chỗ nhạy cảm mới chết chứ
Không lẽ xin phép khách hàng cho em gãi một phát
Hắn phạm phải một sai lầm lớn – gãi vào chỗ tế nhị của chính hắn và vô phúc bị các em gái rách việc quay phim
Tài khoản của hắn bị khóa.
Sáng nay phải lên bệnh viện da liễu xin cái giấy xác nhận cho sự trong sáng của mình

Nhật ký UBER

Hai năm tình lận đận
Mình đã già hơn xưa
Hai năm đời lận đận
Cùng thở dài như nhau
,,,,,,,,,,,,,,,,
Hắn quyết định nghe theo tiếng gọi của Uber. Bước vào con đường làm giàu không lối thoát
Thôi thì 45-50 chai chả có nhưng 20-25 chai thì chắc là kiếm được

—- 450Tr đầu tư con Huyndai i10 và hứa với bà vợ 1 tháng nộp 5 Tr còn lại trả nợ

Sau 2 năm lăn lộn ngoài đường. Hôm nay ngồi ế nhăn răng hắn mới nhận ra rằng cuộc đời đâu phải là giấc mơ
— Ban đầu vợ hắn cười tươi lắm
— Một hai tháng sau nụ cười có phần nhợt nhạt khi hắn xin bớt một tháng chỉ nộp được 2tr
— Những tháng tiếp theo hắn xù luôn . Lý do hắn đưa ra cái nào cũng có vẻ chính đáng . Nào là hỏng bình acquy , nào là thay bánh xe bị mòn
Nào là chuẩn bị đăng kiểm sau 2 năm vv..vv
Đến hôm nay vợ hắn không thể chịu nổi nữa mới ra điều kiện: hoặc ông phải bán xe làm việc khác, hoặc phải nộp tiền ăn đầy đủ
— Bán xe thì chưa thể vì hắn còn yêu nghề, vả lại nếu bán xe lỗ nặng. 2 năm vừa qua coi như là chạy công không

Beng…beng…Cuốc xe 20k kéo hắn trở lại với thực tế
Hắn chỉ có 2 cơ hội lựa chọn .
Chạy tiếp hoặc ra… cầu Bình Lợi

Trong hình ảnh có thể có: văn bản

Nhật ký UBER – Một lời nhắc nhở

Con đường Trương Định ngày nào cũng qua lại mà không bao giờ để ý
Hôm nay đi qua, mình chợt nhận thấy thật đẹp, một ngày chủ nhật đường phố thật vắng, nhìn xuống những miệng cống thoát nuớc ở hai bên đường trên nắp có dòng chữ : ” đừng bỏ rác xuống ở đây, rác sẽ làm cho cống bị tắc gây ngập nuớc”

Một dòng chữ thật bình thường giữa một rừng biển cấm trên đường.
Tự nhiên thấy lòng chợt dịu đi biết bao
Tự nhiên thấy mình có trách nhiệm hẳn
Nếu như có cái biển “cấm đổ rác thì mình chắc chả ai thèm đọc, mọi người cũng chả buồn đọc và có khi nơi cấm đổ rác lại chính là một bãi rác tổ tướng

Lại nhớ lần đến vườn quốc gia Côn đảo, đọc những dòng chữ được viết kèm trên những tấm bảng chỉ dẫn thật sự ấn tượng:
“– Cây là bạn của chúng ta, không nên bẻ cành, hái hoa, vặt lá, khắc
lên cây hoặc có những hành động làm tổn thương đến cây.
— Các loài động vất hoang dã rất muốn làm quen, gần gũi với bạn, vì vậy
không gây tiếng động làm chúng hoảng sợ
— Không săn bắn động vật rừng, không gây cháy rừng làm mất nơi sống của
các loài động vật hoang dã
— Rác thải không nên bỏ bừa bãi trong rừng
— Không nên mạo hiểm đi vào rừng hoặc tắm biển một mình vì bạn có thể
gặp nguy hiểm
— Không nên lấy vật gì từ thiên nhiên vì có thể làm ảnh hưởng tới môi trường
— Không lấy gì ngoài những tấm hình, không để lại gì ngoài những dấu chân”

Nhật ký UBER – Thay đổi

Nghe nói đàn ông Đan mạch bị vợ mắng, lập tức đi phà sang Thụy điển để tránh mưa gió và tìm của lạ.
Ngược lại cũng vậy, đàn ông Thụy điển đi phà sang Đan mạch
Do vậy có những chuyến phà cực lớn hoạt động suốt ngày đêm

Dường như không bằng lòng với chính sách của các hãng xe
Đám tài xế của hãng Công Đức luôn luôn cảm thấy thiệt thòi vì phí vận chuyển quá rẻ
Còn đám tài xế hãng xe Công thọ cũng quá bất mãn với chính sách của hãng– thay đổi đến chóng cả mặt

Thật là vui, mỗi khi hãng Công thọ có chính sách thay đổi, đám tài xế không vừa lòng lại kéo qua hãng Công Đức để chạy
Còn bên hãng Công Đức, phần mềm quản lý xe bị lỗi hoặc anh em tài xế bị khóa tài khoản một cách vô cớ, anh em lại kéo nhau qua Công thọ chạy

Lại nghe mấy ông chồng nuớc ngoài gặp nhau than thở :
“Gái bên đó chả khác gì các bà vợ ở nhà — như nhau cả thôi”

Mấy bác tài xế sau một hồi chạy qua chạy lại mới nhận ra một điều là:
” Khốn khổ không tự nhiên sinh ra và cũng chẳng tự nhiên mất đi — nó chỉ biến đổi từ dạng khốn khổ này sang dạng khốn khổ khác thôi mà”

Nhật ký UBER

— Ngày trước mỗi lần có công việc cần đi máy bay, đương nhiên là phải đi hàng Vn airline, tất nhiên dân có tiền chả có vấn đề gì. Còn dân nghèo có việc gấp thôi phải nghiến răng mà đi
Từ khi có thêm các hãng hàng không giá rẻ, cơ hội mọi người đều được bay là không thể chối cãi

—- Ngày trước chỉ có mobifon, một mình một chợ . Dân nghèo phải alô với một cái giá thật đắt. Chưa kể bị nhà mạng hành lên hành xuống
Sau này Viettel, vinafone ra đời, dân mình tha hồ mà Tám

—- Ngày trước ngoài anh Sun, chị Linh ra còn biết chọn ai nữa. Tha hồ các anh các chị ấy chặt, chém
UBER ra đời đưa khách hàng lên vị trí của thượng đế. Đám tài xế thời công nghệ để thượng đế không vừa lòng là bị khóa tài khoản như chơi

—- Ngày trước, nhìn các bà, các cô cầm bóp, vén tà áo dài leo lên xe xích lô đạp – thấy sang trọng gì đâu. Xuống xe thường không quên cảm ơn bác tài
Bây giờ sự quý phái, lịch sự như vậy đâu còn nhiều – mặc dù đi những chiếc xe rất sang trọng

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, đang ngồi

Nhật ký UBER— Một ngày đẹp trời

— Một gái thật đẹp đã đợi sẵn bên đường nhẹ nhàng đóng cửa ” chú cho cháu về Phú mỹ hưng ”
— Một cô gái Sg chính hiệu như bao cô gái hàng ngày vẫn chở
— Một giọng nói ngọt ngào , ân cần hỏi thăm công việc của bác tài
— Một cảm giác rất khác , rất lạ , rất hiếm gặp
— Một cô gái không giống như nhiều cô gái Sg lên xe là dán mắt vào chiếc điện thoại, lên xuống xe chả bao giờ biết chào hỏi là gì
— Một cảm giác thật nhẹ nhàng vừa thân quen vừa xa lạ như chính cái thành phố này, như một ngày chủ nhật đường vắng không bị kẹt xe, như một ngày gặp trời mưa mà đường phố không bị ngập nước
— Một ngày mà mình mong ước như mọi ngày !