Nhật ký VIVU

Thất bại là mẹ của thành công
Thua keo này ta bày keo khác
Đâm đầu vào chân tường chưa chắc đã chết – Có khi lại mở ra một chân trời mới

Nằm than khóc sau khi Uber dứt áo ra đi – Ôi! giấc mộng làm giàu không lối thoát tan vỡ

Hắn sung sướng có đại gia VATO xuất hiện cứu vớt đời hắn – cơ hội làm giầu không khi nào thiếu

Hôm nay hắn khệnh khạng bước vào nhà
Mụ vợ như mấy bữa trước lại gào lên như lụa xé ” về sớm thế – hôm nay không có tiền mua gạo, ổng tự đi mà lo cho cái xác của ông ”
He.he. Sắp giầu rồi
Hắn nhe nhở chìa đt ra khoe cuộc xe 15 chai, 17 chai, tệ lắm cũng 2 chai mấy – điều mà hồi chạy Uber, có nằm mơ cũng không có được
Mụ vợ tròn xoe mắt rít lên: ” sao không chạy? ”
Hắn than thở không đủ tiền trong ví tài khoản để nhận cuộc lớn

Khổ thân mụ vợ, tuy khẩu xà nhưng tâm phật, ngây thơ, lại phải móc hầu bao đưa cho hắn vài trăm bạc để nạp tiền vào tài khoản và tiền cafe cho hắn ngồi hóng Píp

Không có văn bản thay thế tự động nào.
Advertisements

Nhật ký VIVU Tập Sống Chung Với… Ế

Nếu như trước đây, sáng ra uống cafe xong, anh em tài xế đường ai nấy đi, mặt mũi ông nào ông nấy rạng rỡ, hy vọng
Giờ đây cũng với những khuôn mặt đấy, hằn lên nỗi khắc khổ, cam chịu
Tại sao lại như thế, chỉ có anh em chạy xe cn mới biết rõ

Sáng nay hắn mở Vivu lên. Như một phép màu, một cuộc xe đẹp như mơ, kèm theo một cô khách hàng xinh đẹp.Thật là vui, cô em lứu lo suốt chuyến đi
Sao đã đẹp người lại còn đẹp nết đến thế, lại còn chưa có người yêu nữa chứ
– – Vui chuyện, hắn bèn hỏi có muốn lấy chồng làm tài xế VIVU không?
— Cô em bẽn lẽn lắc đầu :”tài xế VIVU anh nào cũng đẹp trai nhưng nghèo quá, sợ không có hạnh phúc ”
Chia tay, cô khách hàng dễ thương không quên nhoẻn miệng cười và chúc bác tài may mắn

Lại nhớ lần trước đây, thời của Uber quảng cáo tháng kiếm 3-4 chục chai

Lần đấy có chở một em gái tha thiết nhờ bác tài mai mối cho một anh tài Uber, thậm chí còn mai mối ngược lại cho bác tài bà cô đang ở giá dưới quê ….

Sao VIVU không quảng cáo như Uber nhỉ ?
…..
Chuyến xe sau chở một em sồn sồn, mặt mày cau có, nói năng chảnh chọe. Xách cái làn đi chợ mà cũng gọi xe hơi
Bắt tài xế mở lớn máy lạnh – nắng tháng 4 nóng quá đi
Đúng là người xấu cái nết cũng xấu luôn
Hắn cảm thấy có lỗi với mấy bác tài xế xe ôm

Kết thúc chuyến đi
Ngước nhìn bầu trời xanh trong, bất giác hắn vò đầu bứt tai, nước mắt hai hàng tuôn rơi lã chã, rốt cuộc không biết yêu tinh phương nào vừa xuất hiện, làm cho hắn mất toi một giấc mơ đẹp.

Nhật ký VATO

Thất bại là mẹ của thành công
Thua keo này ta bày keo khác
Đâm đầu vào chân tường chưa chắc đã chết – Có khi lại mở ra một chân trời mới

Nằm than khóc sau khi Uber dứt áo ra đi – Ôi! giấc mộng làm giàu không lối thoát tan vỡ

Hắn sung sướng có đại gia VATO xuất hiện cứu vớt đời hắn – cơ hội làm giầu không khi nào thiếu

Hôm nay hắn khệnh khạng bước vào nhà
Mụ vợ như mấy bữa trước lại gào lên như lụa xé ” về sớm thế – hôm nay không có tiền mua gạo, ổng tự đi mà lo cho cái xác của ông ”
He.he. Sắp giầu rồi
Hắn nhe nhở chìa đt ra khoe cuộc xe 15 chai, 17 chai, tệ lắm cũng 2 chai mấy – điều mà hồi chạy Uber, có nằm mơ cũng không có được
Mụ vợ tròn xoe mắt rít lên: ” sao không chạy? ”
Hắn than thở không đủ tiền trong ví tài khoản để nhận cuộc lớn

Khổ thân mụ vợ, tuy khẩu xà nhưng tâm phật, ngây thơ, lại phải móc hầu bao đưa cho hắn vài trăm bạc để nạp tiền vào tài khoản và tiền cafe cho hắn ngồi hóng Píp

Xưa và nay

— Xưa: còn bé chỉ mong thành người lớn
— Nay: giá như mình bé lại thì thích biết bao
— Xưa: cứ sắp tới tết là háo hức mong chờ
— Nay: nghĩ giá không có tết lại hay
— Xưa: nghĩ làm giàu không khó
— Nay: thấy có nhiều tiền thì rất tốt mà không có nhiều tiền chả tốt tí nào
— Xưa: cứ nghĩ ” ở hiền sẽ gặp lành ”
— Nay: mới thấy còn gặp thứ dữ nữa đằng khác
— Xưa: cứ tưởng có công mài sắt có ngày lên kim
— Nay: mới hiểu rằng chưa chắc thành kim, có khi ra cái khác
— Xưa: sợ chết lắm
— Nay: sống cũng được mà chết cũng được
— Xưa: có bao giờ nghĩ ngợi như thế này đâu
— Nay: lại lẩn thẩn. Thôi mình già CMNR

Trong hình ảnh có thể có: 1 người, chó và ngoài trời

Kỷ Niệm Một Trang Blog

Đọc sách cũng là niềm vui, nhưng cũng là một thứ xa xỉ đối với bọn trẻ chúng tôi. Hồi xưa thông tin đâu có nhiều như bây giờ

Với vài hào và phải đi bộ xuống tận đầu đường Quán thánh, nơi có một kiosks bán báo để mua cho bằng được tờ Thiếu Niên Tiền Phong hoặc tờ báo QĐND. Thường thứ 7 có mục CLB chiến sĩ chúng tôi rất thích đọc rồi truyền tay nhau đọc cho tới khi tờ báo rách nát
Có khi thèm đọc quá, phải đi tầu điện xuống tận phố hàng Buồm, cạnh rạp chiếu phim Long biên, nơi có mấy ổng ba Tầu bán nộm, kẹo kéo, mua đồ ăn và ngồi đọc nghiến ngấu những cuốn truyện tranh như Hán Sở tranh hùng, Chinh đông Chinh tây .v.v.v

Tôi còn có may mắn là có ông anh làm việc ở tạp chí văn nghệ QĐ nên có nhiều sách, truyện để đọc
Ngày còn bé, anh Nhàn thỉnh thoảng có chở tôi tới cơ quan chơi. Ngôi nhà số 4 nổi tiếng, ngôi nhà tuyệt đẹp được xây dựng theo kiến trúc thời Pháp ở đầu phố Lý nam đế – và là nơi ở của các phi công thời Pháp

Leo lên cầu thang bằng gỗ lim bóng lộn bao giờ anh cũng phải nhắc đi nhẹ chân thôi, không được nói to tiếng
Tôi sung sướng bước vào căn phòng ở lầu 1 nhìn ra cửa sổ nơi có trồng 2 cây hoa đại của ông Nguyên Ngọc tỏa hương ngào ngạt
Được ăn một bữa cơm ở đây với tôi là một bữa đại tiệc, phần cơm đại táo của sĩ quan cấp úy ( cấp tá gọi là trung táo , cấp cao hơn là tiểu táo) …..có vài miếng thịt, đồ xào ,bát canh
Anh chỉ cho tôi biết đấy là nhà văn N Khải, kia là ông Thanh Tịnh, ông Hữu Mai , anh Đỗ Chu, chị Xuân Quỳnh v.v.v

Trời ơi! những ông nhà văn này tôi chỉ được biết qua đài tiếng nói Việt nam, qua sách vở và luôn coi các ông nhà văn như những bậc thánh thần, sao anh tôi lại có thể được ở cùng với những người nổi tiếng thế nhỉ
Tôi bảo các ông nhà văn phải viết truyện ngắn hay viết tiểu thuyết như thế chứ viết bài phê bình như anh đọc khô khan, chán chết – anh chỉ cười

Những năm trước giải phóng được đọc khá nhiều chuyện ở đây . tạp chí văn nghệ QĐ mỗi tháng ra một kỳ gồm những truyện ngắn, thơ, phê bình văn học, tin tức văn hóa
Chúng tôi truyền tay nhau, đọc ngốn ngấu những ” Dấu chân người lính của nhà văn Nguyễn Minh Châu , Chiến sĩ của Nguyễn Khải , pháo đài cổ của dịch giả Nhị Ca , Vùng trời của Hữu Mai .v.v.v.

Chưa hết tôi còn lục tung đống sổ tay ghi chép , thư từ của anh để ở nhà đọc, anh có thói quen ghi chép tỉ mỉ từ cái thời còn rất trẻ. Ạnh hay bảo tôi nên ghi chép nhưng đời nào tôi làm được

Năm 2007 intenet phát triển mạnh tôi cũng bắt đầu làm quen với Blog.
Tôi thấy nhiều bài vở của anh được đăng rải rác trên mạng, muốn tìm đọc cũng khá khó khăn.
Ban đầu tôi hay post những tấm hình của mình chụp rồi mò mẫm trên mạng thấy có một số bài viết của anh, đọc thấy hay nên tôi copy để thỉnh thoảng đọc lại .

Tôi có nói điều này với anh. Ban đầu anh cũng chả để ý lắm và nói những bài viết của anh như thế nhiều lắm, nếu thích thì cứ lấy về mà xem

Đọc bài ” Xuân sách – đặc sản của văn chương ” tôi thật sự bị cuốn hút bởi nguồn tư liệu cuồn cuộn, đọc mà muốn hụt cả hơi , tôi đọc đi đọc lại bài này hàng chục lần. Cả thế giới các nhà văn VN xuất hiện với đầy đủ đủ cung bậc. Anh bảo ngoài đời sao thì các ông nhà văn cũng vậy thôi

Chân dung nhà văn Nguyễn Khải cũng làm tôi cực kỳ thích thú. Mỗi bài là một cách thể hiện nhà văn ở những khía cạnh khác nhau. Tôi có hỏi anh điều này và được trả lời ” cũng như công việc chụp hình của cậu, một khuôn mặt có nhiều cách để chụp ”

Tôi nhớ mãi đoạn văn này khi anh viết về nhà văn Nguyễn Thành Long
“Ít lâu sau, tôi mang tới Nguyễn Thành Long một bài viết, ở đó bên cạnh những lời ca ngợi tài năng nghị lực của anh trong việc thực hiện những yêu cầu cách mạng đặt ra đối với văn học, không quên lưu ý nhiều khi ngòi bút Nguyễn Thành Long gò gẫm thiếu tự nhiên. Thậm chí ở một đoạn tôi còn viết: “Mặc dù mở rộng lòng đón lấy mọi diễn biến của đời sống, song rút cuộc tác giả vẫn không tránh khỏi trở đi trở lại với những ý tưởng đã thành khuôn khổ, và sự chăm chú đều đều tới công việc lại dẫn tới một tình trạng đơn điệu”. Tháng 8-1986, khi bài báo được in ra trên một số báo Văn nghệ, đọc lại cả bài, tôi không khỏi băn khoăn tự hỏi không biết với một cuốn sách mang tính cách tuyển tập, mình viết vậy, có làm anh Long buồn không. Nhưng tôi vẫn nhớ là lúc cầm bản viết tay của tôi, tác giả “Giữa trong xanh” có một thái độ khá bình thản. Anh chỉ bảo sau cái ý “trở đi trở lại với những ý tưởng đã thành khuôn khổ”, nên thêm vào một ý nhỏ, “dù là khuôn khổ của anh”. Chỉ có thế! Chúng tôi chia tay nhau lặng lẽ, mỗi người không khỏi có chút tiếc xót rằng đáng lẽ có thể làm cho người kia vui hơn, mà không làm được.”

Rất nhiều bài anh viết, ghi chép từ nhiều năm trước đây nhưng chưa bao giờ công bố như ” Nhật ký xã hội, Nước tôi dân tôi v.v.v”
Tôi cho rằng những bài viết này nhiều người sẽ rất muốn đọc
Thật may trang webblog là một trang miễn phí và có nhiều tính năng có thể đáp ứng được yêu cầu của tôi
Tôi mất khá nhiều thời gian mầy mò hoàn thiện trang blogpot
Bởi vì không biết làm cách nào để liên kết chúng lại. Kết quả là cả một chục trang blog ra đời để tải một số lượng bài viết khổng lồ của anh

May sao sau này tôi biết cách tạo ra những menu. Và trang blog http://vuongtrinhan.blogspot.com/? có vẻ chuyên nghiệp hơn

Đã 10 năm trôi qua, trang blog này cũng được khá nhiều bạn đọc trong nước và bạn đọc ở nước ngoài quan tâm, đón nhận
Đó là món quà quý giá của tôi!

Phú quốc

Phú quốc

Có lẽ chợ đêm pq làm cho mình thích thêm hòn đảo này. Cũng giống như ở tp Hcm – thiên đường của ăn nhậu.
Ở pq cũng vậy . nếu như dân nhậu nội địa buổi tối tìm đến các nhà hàng,quán nhậu nằm rải rác khắp nơi thì dân du lịch, dân Tây, tàu tìm đến khu chợ đêm này
Từ đầu trợ đã vang lên tiếng gõ rộn rang của xe bán kem cuộn theo kiểu người Thái. Chọn đến khu chợ này bởi ở đây những đồ ngon nhất được chọn lọc, bày bán
Nói chung ở pq mọi thứ đều có vẻ đắt đỏ, giá thuê phòng ks đắt hơn mọi nơi. Vui nhất là giá thuê xe máy, tuy hơi đắt hơn mọi chỗ nhưng được cái ở đây không lo bị mất, xe muốn để đâu cũng được, không phải khóa. Điều này làm cho khách hàng thuê xe cứ áy náy không yên tâm, nhất là dân Sg

Cũng như ở các nơi khác , nhưng vị trí bãi biển đẹp đều bị các resort chiếm hết, chỉ còn lại những vị trí lôi thôi nhem nhuốc dành cho dân nghèo
Ghềnh Giầu nằm ở phía tây bắc của đảo, nước biển trong vắt, phẳng lặng. Chưa bao giờ tôi lại thấy biển đẹp như vậy
Buổi trưa rất nóng, nhưng làm một chuyến khoảng xuyên qua khu rừng lại là một trải nghiệm tuyệt vời.
Trên đường đi bắt gặp khá nhiều khách du lịch nước ngoài thuê xe máy đi xuyên rừng và họ cũng tỏ ra rất thích thú
Đường xá ở đảo khá tốt, rất nhiều nhưng con đường bằng bê tông dẫn vào những khu dân cư, khu vườn tiêu rộng bát ngát, tôi bắt gặp rất nhiều khu nhà tuyệt đẹp trên đường đi, có thể sánh ngang với khu Kim long ở Huế.
Đất đai ở đây cũng đang lên cơn sốt. Đi đến đâu cũng nghe mọi người bàn tán về giá đất
Hàm ninh là làng chài, cũng giống như nhiều ngôi làng chài khác của Vn, sự nhếch nhác, bẩn thỉu, bừa bộn, rác vứt đầy đường.
Cây cầu cảng thơ mộng mà mọi người thấy trên mạng làm cho tôi háo hức tìm đến.
Hình như ở đây người ta chỉ chú trọng đầu tư cho dân ăn nhậu. Hai bên cầu tàu mọc lên hàng chục chiếc bè-nhà hàng nổi phục vụ cho dân ăn nhậu

Khoảng 2km từ nhà ga hàng không Phú quốc ra tới đường dẫn vào sân bay tối thui, không có nổi một bóng đèn, hoang vu trông phát sợ,
Tuy vậy sân bay Phú quốc nhỏ nhưng rất đẹp
Dọc con đường Trần Hưng Đạo dài dằng dặc nơi tập trung khách sạn, nhà hàng, resort, quán cafe tuyệt đẹp – một nơi tuyêt vơi cho dân nhiều tiền.
Tôi có hỏi thử khách sạn ở khu vực này, nghe xong tôi chạy mất dép
Ban ngày ở đây thấy đã đẹp rồi. Buổi tối con đường này càng đẹp, đi hết con đường này là tới khu chợ đêm nổi tiếng của Phú quốc

Ra tới PQ mấy người bạn cứ dặn đi dặn lại là đừng có mua ngọc trai, PQ đâu có nuôi trai, nếu có mua thì chỉ nên mua nước mắm, rượu sim, tiêu là đặc sản ở đây
Ra PQ cũng nên làm một tuort đi thuyền ngắm san hô, câu cá vv. Biển trong vắt cũng làm cho quên đi cái nóng rát và con đường dài từ trung tâm TP tới An thới phía nam của đảo

Nhật ký uber U bỏ em đi thật phũ phàng  Hôm qua có kẻ đã chen ngang Họ đến tỏ tình rồi bắt cưới Em chỉ nói được mỗi từ… Vâng

Nhật ký uber

U bỏ em đi thật phũ phàng
Hôm qua có kẻ đã chen ngang
Họ đến tỏ tình rồi bắt cưới
Em chỉ nói được mỗi từ… Vâng

Ôi uber, uber đã thực sự bỏ em mà ra đi thật sao?
Những ngày nay em bàng hoàng, cay đắng
Uber đến với em như một luồng gió mát. Từ một tài xế đang thất nghiệp, em kết duyên với uber thật tình cờ, em hạnh phúc lắm
Em đồng hành cùng uber.
Ăn em cũng nghĩ tới Uber.
Giấc ngủ em cũng nhớ tới uber.
Giấc mơ làm giàu cùng uber em tin là có thật.
Chả mấy chốc uber giúp em thoát khỏi số nghèo
Em chung thủy với uber vậy mà uber lỡ bỏ em đi thật sao?
Đành rằng có những lúc em có làm một số việc không tốt lắm
– Em nhiều lần oán trách uber vì cho rằng uber không công bằng với em, kêu em đi đón khách quá xa mà khách đi lại quá gần. Cuốc xe 12k chắc uber thử thách lòng chung thủy của em thôi
– Em cũng nhiều lần chửi cái đám khách âm binh, nhưng em chỉ dám chửi thầm, em sợ chúng mình xa nhau mãi mãi
– uber cũng nhiều lần hờn giận em vì những lý do đâu đâu, như lý lịch tư pháp, đăng kiểm hết hạn v.v.v. Ôi những hờn giận yêu thương
– Em cũng một vài lần bùa chú, một vài lần ngoại tình với công ty đối thủ, nhưng đó không phải là em đã hết yêu quý uber

Giờ đây uber phũ phàng quay gót ra đi, để lại cho em biết bao lưu luyến.
Em bơ vơ lạc lõng lắm, uber có biết không?

Không có văn bản thay thế tự động nào.